Đánh giá Call of Duty: Modern Warfare (P2)

Nó chỉ sở hữu đúng một màn chơi Safeguard được gọi là “màn cổ điển” nhưng thực chất nó giống Survival thủ qua lượt thì hơn. Nội dung chính nằm ở bốn phần Operation, trong đó người chơi được thả vào một bản đồ lớn và thực hiện các nhiệm vụ rất là căn bản mà game đề ra, như triệt hạ hoặc giải cứu mục tiêu.

Nó chỉ sở hữu đúng một màn chơi Safeguard được gọi là “màn cổ điển” nhưng thực chất nó giống Survival thủ qua lượt thì hơn. Nội dung chính nằm ở bốn phần Operation, trong đó người chơi được thả vào một bản đồ lớn và thực hiện các nhiệm vụ rất là căn bản mà game đề ra, như triệt hạ hoặc giải cứu mục tiêu. Màn chơi Crosswind khác biệt hơn chút khi cho người chơi thâm nhập một chiếc tàu bay chở hàng khá tương đồng với Mile High Club. Người viết thực sự rất khó tìm ra được một điểm sáng le lói nào đó về Spec Ops. Trong chế độ này, bạn và ba người còn lại sẽ bị “quay như dế” qua những nhiệm vụ không được chỉ định rõ ràng, chẳng hạn như vác NPC lên vai nhưng game chẳng thèm thông báo điểm tập kết nằm ở đâu.

Kẻ thù xuất hiện vô tội vạ từ tứ phương tám hướng, đôi khi đằng sau hoặc ngay bên cạnh bạn, cùng với lượng máu gia tăng theo thời gian và đến một thời điểm nhất định, 15 viên của một khẩu AR cũng chẳng đủ để hạ một tay lính thường. Và đó là chưa kể đến hệ thống điểm lưu tạm (checkpoint) hoạt động dựa theo cảm tính nếu cả bốn người “đo đường”. Phần chơi này hoàn toàn chẳng có một dòng chảy nhất định cũng như lý do để người chơi thực sự đầu tư thời gian vào nó, ngoại trừ yêu cầu mở khóa một số nhân vật trong Multiplayer. Điểm kinh nghiệm có được từ Spec Ops “nhỏ giọt như nước rỉ”, chúng không có phần thưởng, không có cơ chế chơi mang tính hỗ trợ đồng đội, và trên hết là thiết kế màn chơi rộng lớn không hề giúp ích gì cho hành vi “thả” địch như vũ bão.

Và bấy nhiêu đó tóm gọn phần chơi Spec Ops của Call of Duty: Modern Warfare – một phần chơi thiếu đầu tư trầm trọng, thiếu logic, và thiếu cả lý do để tồn tại. Và đây, Multiplayer, phần “thịt nạc” của Call of Duty, lý do mà 90% người đến với dòng game này. Bởi bem nhau bằng dấu “hitmarker” chưa bao giờ cũ. … và cũng (không) ngạc nhiên khi nó tiếp tục mắc phải nhiều sai lầm ngớ ngẩn! Call of Duty: Modern Warfare đã ra mắt được gần hai tuần và có lẽ không ai không biết đến tình trạng siêu tệ lậu của các màn chơi trong phần chơi Multiplayer. Bạn đã nghe đến tiếng tăm lẫy lừng của Gustav Cannon trong WWII, một màn chơi sở hữu vị trí lợi thế lớn đến mức có tầm nhìn xuống 80% phần còn lại của bản đồ chứ?

Infinity Ward đã thành công trong việc tái hiện đặc điểm không đụng hàng đó với Euphrates Bridge, trong đó chiếc bệ pháo được thay bằng một cây cầu dài, đội nào chiếm được cầu thì đội bên kia chỉ biết khóc tiếng mán. Picadilly, đại lộ dẫn đến khu diễn xiếc cùng tên tại London được bê nguyên xi từ phần chơi chiến dịch với phần “râu ria” ở hai phía hồi sinh được chỉnh chọt đôi chút. Kết quả? Chúng ta có một bản đồ với các tầm nhìn dài ngắn không đồng đều cực “quái thai”, một khu đường hầm được tạo nên… chẳng để làm gì cả, một cửa hiệu có tầng 2 nhìn trực tiếp vào cờ B và C, cùng cả hai vị trí hồi sinh thưa thớt vật chắn tới mức đáng quan ngại.

Các màn chơi được cho là “ổn” thực chất cũng chẳng “ổn” 100% trong một số chế độ nhất định. St Petrograd trong chế độ Search and Destroy vì một lý do nào đó lại đặt đội tấn công tới bom A gần hơn đội phòng thủ. Arklov Peak, màn chơi 10vs10 duy nhất mà người viết cho là “chơi được” lại khá nhàm chán trong Headquarters, ngoại trừ vị trí HQ tại khu chuồng trại. Cờ B của Rammaza trong chế độ Domination hớ hênh như người mẫu Victoria’s Secrets. Trong hơn 20 giờ đồng hồ dành cho Multiplayer, đối với người viết thì thực sự chỉ có Hackney Yard và Gun Runner là hai màn chơi chấp nhận được – một dấu hiệu chẳng hề ổn dành cho một tựa game chỉ có sáu màn chơi 6vs6 và 3 màn chơi 10vs10.

Bên cạnh thiết kế bố cục, còn có hai lý do khác khiến cho các màn chơi trong Call of Duty: Modern Warfare trở nên “cực hình” đúng nghĩa. Đầu tiên là vấn đề về mức độ… hiển thị hình ảnh. Công nghệ đồ họa tối tân giúp cho trò chơi đạt được chất lượng hình ảnh bám sát đời thật, đồng nghĩa với việc nó cũng đi kèm theo những hệ lụy “không được phép có mặt” trong một tựa game chơi mạng. Kết quả là những không gian tối trở nên quá tối, và cũng bởi mô hình nhân vật không đính vài hạt đèn sáng trên thân thể như trong Black Ops 4 nên công việc tìm kiếm kẻ địch trên màn hình đôi khi khó hơn cả đào vàng.

Đừng cảm thấy lạ nếu như bạn nhận ra mình thấy được địch do… tên của chúng hiện trên đầu, chứ không phải do mình nhìn thấy thân thể địch trước. Thế nhưng, Infinity Ward khá khôn khéo khi khiến nhân vật của người chơi la toáng lên “CONTACT!!!”, kể cả khi bạn có mở toanh hai con mắt mà vẫn chẳng thấy địch đâu. Chức năng này đáng lý ra sẽ hữu dụng hơn nếu như… kẻ địch không nghe được nó. Vấn đề hiển thị mở rộng sang cả môi trường và ánh sáng. Màn chơi Hill của chế độ Gunfight sở hữu mật độ cỏ bay phấp phới dày đặc và cũng giúp ích rất tốt cho các tay núp lùm. Mặt khác, ánh sáng mặt trời từ buổi chiều tà tại St. Petrograd sẽ làm bạn nổ đôm đốm mắt nếu bạn xui xẻo quay camera về hướng Tây.

Vấn đề thứ hai, đó là tần suất hồi sinh. Không thể ngờ được rằng Call of Duty: World War II đã bị Modern Warfare chính thức soán ngôi vị “cơ chế hồi sinh tệ lậu bậc nhất dòng game” chỉ trong vòng 2 năm sau. Lại một lần nữa nhắc đến Piccadilly, màn chơi bị nguyền rủa này có lẽ cần được hiến tế máu của trinh nữ mới chịu đổi vị trí hồi sinh. Euphrates Bridge trời đánh sở hữu bố cục đầy tuyệt hảo như đã nói ở trên, trong đó đội nào càn quét phe còn lại sẽ được hồi sinh… ngay bên dưới cây cầu, chứ không phải từ vị trí hồi sinh gốc. Trò chơi này còn có hiện tượng hồi sinh một người chơi lẻ ngay tại điểm xuất phát của phe địch nhưng lại không có ý định mang phần còn lại của đội sang.

Kẻ địch đột ngột xuất hiện ngay sau lưng bạn? Hãy làm quen với điều đó đi. Sau toàn bộ những con sâu làm rầu nồi canh đó, người viết vẫn cứ tiếp tục quay trở lại Call of Duty: Modern Warfare hằng đêm. Đó có lẽ là bảo chứng cho thấy được chất lượng đáng nể trong lối chơi của game. “Tinh tế” có lẽ chưa đủ để mô tả sức nặng trong các cuộc đấu súng của trò chơi. Từng tiếng vang ầm ĩ của mỗi viên đạn thoát khỏi nòng, từng tiếng keng của vỏ đạn chạm đất, từng mảng khói trào ra khỏi họng súng một cách bạo lực, từng cú giật mạnh bạo qua mỗi pha bóp cò. Tất cả tạo nên cảm giác bắn súng có một không hai trong toàn bộ lịch sử của Call of Duty, trong đó, bạn có thể cảm nhận được tình yêu nồng nàn của Infinity Ward dành cho nghệ thuật xả đạn trong tựa game này.

Tối đa 5 phụ kiện cho một khẩu súng, mỗi vũ khí có cấp độ riêng có thể lên đến 70 cùng số lượng phụ kiện không đếm xuể. Dẫu cho sở hữu số lượng “khủng bố” như vậy, trò chơi thể hiện công dụng và khuyết điểm của từng bộ phận một cách trực quan, đủ để người chơi hiểu rằng mình sẽ đánh đổi mặt nào khi quyết định gắn từng mẩu sắt lên vũ khí của mình: một khẩu AR không có báng súng sẽ có thời gian bật ngắm nhanh hơn nhờ vào trọng lượng nhẹ nhưng độ giật thiếu ổn định, đạn có đường kính lớn sẽ gây sát thương cao hơn nhưng tốc độ đạn bay chậm hơn, miếng da nổi hạt bọc tay cầm súng sẽ giúp ngắm bắn ổn định hơn nhưng giảm tốc độ di chuyển khi đang ngắm.

Phần chơi Multiplayer của Call of Duty: Modern Warfare có khá nhiều vấn đề. 6vs6 gặp phải vấn nạn bản đồ tệ lậu, 10vs10 cùng vấn đề này cộng thêm quãng thời gian… cuốc bộ đầy chán nản (bởi thực sự kích cỡ của chúng cho thấy có lẽ chúng được thiết kế cho 20vs20, chứ không phải 10vs10), và Ground War 32vs32 vẫn tiếp tục là các trận chiến hỗn loạn nhưng rỗng ruột. Vậy, tại sao bạn không lựa chọn một chế độ chơi khiêm tốn hơn đôi chút – Gunfight chẳng hạn? Phải, chế độ 2vs2 nho nhỏ này vô tình trở thành phần chơi sáng giá nhất trong Multiplayer của Call of Duty: Modern Warfare.

Vũ khí ngẫu nhiên đồng đều cho cả bốn người chơi, tức bạn không cần phải đối phó với combo M4 + 725 đang khủng bố tinh thần cộng đồng trong những ngày gần đây. Các bản đồ nhỏ được thiết kế cho giao chiến tốc độ cao, tức bạn không cần phải thở dài trong lúc chạy bộ giữa các màn chơi quá khổ so với mức cần thiết. Công thức 2vs2 phát huy hiệu quả với lối chơi “nhiều ăn liều”, công bằng và chẳng hề kém kịch tính trong Gunfight. Và bấy nhiêu đó tóm gọn Multiplayer trong Call of Duty: Modern Warfare – cơ chế bắn súng hoàn mỹ tự mình “gồng gánh” lối thiết kế bản đồ chỉ muốn lắc đầu.

Nguồn: Abydon Belegarssøn - vietgame.asia

Cùng danh mục

 
Tư vấn ngay